Sống và Thực Hiện Ước Mơ

Xem kết quả: / 10
Bình thườngTuyệt vời 

Bạn thân mến,

Hơn 30 năm ở Mỹ, bạn và tôi đã bắt đầu đi vào cái tuổi “ngũ thập tri thiên mệnh”. Nhớ lại ngày nào chân ướt chân ráo mới tới Mỹ vào lứa tuổi 20. Thời gian đi mau quá phải không bạn? Vào những năm 79, 80, khi vừa thoát khỏi cảnh vượt biển hãi hùng đến được trại tị nạn, bạn và tôi đã từng thấp thỏm lo âu không biết mình sẽ được cao ủy tị nạn chấp thuận cho quy chế tị nạn và được đi định cư ở nước nào đây? Sau bao nhiêu năm chờ đợi ở đảo, cuối cùng chúng ta cũng được đi định cư ở Mỹ, mang theo trong lòng bao nhiêu ước mơ, hoài bão, và mơ ngày được trở lại quê hương khi đất nước mình thật sự được dân chủ, tự do và người dân có được một đời sống hoà bình và yên ấm

Ở xứ Mỹ nhiều cơ hội, tôi và bạn đều mơ có một ngày được ra trường đi làm và kiếm được nhiều tiền, chúng ta sẽ mua xe, mua nhà, đi chơi nghỉ hè ở những nơi nổi tiếng như Hawaii, Paris, Luân Đôn, Úc châu, Ai Cập, Thái Lan, Singapore, Đại Hàn, Trung Hoa. Tôi còn mơ được trở thành người nổi tiếng, nắm giữ nhiều chức vụ quan trọng trong chính quyền của Mỹ. Bạn thì mơ được làm một diễn giả có sức thu hút mà khán thính giả phải trả tiền để được nghe bạn thuyết trình. Tôi mơ viết sách và sách của tôi sẽ bán chạy như tôm tươi. Chúng mình cứ mơ mộng mãi và ước mơ càng ngày càng lớn hơn.

Nhưng rồi chúng ta phải quay cuồng với đời sống sinh viên, ra trường xong thì lo đi kiếm việc làm, lập gia đình, lo cho con cái, cha mẹ, anh em. Thắm thoát đã hơn 30 năm trôi qua. Chúng ta sắp đi vào cái tuổi vàng về hưu, nhưng mà có bao giờ chúng ta nhìn lại chính mình, xem mình đã thực hiện được phần nào những ước mơ của mình ở lứa tuổi 20 chưa?  Tôi đã phần nào thực hiện được giấc mơ của tôi. Bạn cũng vậy phải không? Bạn đã leo lên được nhiều chức vụ cao cấp trong sở làm của bạn. Lương của bạn bây giờ đã thành 6 con số. Bạn có hơn một tháng nghỉ hè mỗi năm. Bạn đã đi du lịch rất nhiều nước. Bạn đã thành công còn hơn một người Mỹ sinh ra ở trên đất nước này. Bạn có một căn nhà để ở và nhiều căn nhà cho mướn. Bạn đi xe hơi mới và đổi xe mới mỗi 3 năm. Quỹ về hưu, tiền tiết kiệm của bạn trong hãng đủ để cho bạn và gia đình sống thoải mái ít nhất 20 năm nữa. Bạn có tất cả những gì mà một người Mỹ bình thường mong muốn trong cuộc đời của họ. Nhưng bạn ơi, hình như bạn còn thiếu một thứ. Bạn có biết thứ gì không?

Đã lâu lắm rồi hình như bạn không còn thói quen đọc báo Việt Nam, dù là báo giấy hay báo trên mạng. Bạn không quan tâm đến những gì xảy ra ở Việt Nam nữa. Bạn cho rằng bạn không cần biết đến những gì mà người Việt Nam phải chịu đựng trên quê mẹ của bạn. Bạn muốn trở thành một con khỉ 3 không : không thấy, không nghe, không nói những gì liên quan tới Việt Nam. Bạn đã quên những ngày lênh đênh trên biển, bạn van vái Phật Trời giúp bạn được bình yên đến bến bờ, bạn hứa sẽ ăn chay niệm Phật, làm việc phước thiện, giúp người nghèo để đền ơn các đấng thiêng liêng đã che chở cho bạn. Bạn đã làm được bao nhiêu điều bạn đã hứa rồi? Hình như còn ít lắm, phải không?

Bạn đã quên những nỗi nhục nhằn mà tên công an của nhà nước Việt Nam đã hạch sách bạn khi bạn phải lấy tên tuổi của người Hoa để đi vượt biển và phải chung cho chủ tàu 15 cây vàng để đổi lấy một chỗ ngồi trên chiếc tàu vượt biên bé nhỏ, 9 phần chết, 1 phần sống. Bạn đã quên những ngày bạn đi vượt biên thất bại phải ở tù mất mấy tháng, phải đút lót cán bộ mấy cây vàng mới được thả ra. Bạn ơi, xin bạn đừng quên Việt Nam ngày nay, bà con thân thuộc, bạn bè của bạn vẫn đang từng ngày vật lộn với lạm phát phi mã để kiếm miếng ăn. Con cháu của bạn phải cầm cố nhà cửa để có tiền đóng cho công ty dịch vụ để có được 1 công việc lao động làm người giúp việc nhà ở Đài Loan, và trở thành một nạn nhân của việc buôn người, buôn lao động của chính quyền Việt Nam, không có ngày về. Và 2 năm trước đây, gia đình người bạn thân của bạn đã bị quấy nhiễu, bắt bớ, làm khó dễ vì chính quyền muốn tịch thu nhà cửa của anh ấy, cuối cùng anh ta cùng gia đình đã cuốn gói chạy qua Thái Lan xin tị nạn. Hiện giờ họ đang trốn chui trốn nhủi ở Thái Lan vì sợ bị chính quyền Việt Nam qua Bangkok bắt lại. Bạn có thể ngồi yên hưởng thụ được không khi bạn bè, người thân của bạn đang từng ngày khắc khoải chờ cao ủy tị nạn chấp thuận qui chế tị nạn. Bạn có thể coi như không thấy , không biết gì được không khi bạn có thể đi chơi Las Vegas, nướng tiền vào cuộc thử thời vận đỏ đen để mua vui được một vài giờ, trong khi người thân của bạn chỉ cần 100 đô là sống cầm hơi được 1 tháng ở Thái Lan ?

Bạn ơi, hãy mở lòng ra 1 chút đi bạn nhé. Mình không cần làm gì to lớn đâu bạn à. Mỗi tuần bạn đọc báo Việt Nam online 1 lần thôi. Bạn hãy chia sẻ tiền lương một giờ làm việc của bạn thôi cũng đủ làm ấm lòng vài người đồng hương của bạn đang khốn khổ trong trại tị nạn ở Thái Lan. Hãy giúp cho người phụ nữ Việt Nam không còn bị chà đạp nhân phẩm khi phải đi lao động ở nước ngoài. Hãy làm một chút gì đó cho đất nước mình, cho dân tộc mình thoát khỏi cảnh nhục mất nước vào tay Trung Hoa một ngày không xa đâu bạn ạ.

Giấc mơ tuổi trẻ của bạn và của tôi vào những năm 1980 bây giờ là lúc để chúng ta thực hiện những ước mơ đó, trước khi chúng ta quá già, không còn sức khỏe để làm nữa. Tôi và bạn chỉ mong chúng ta sống cuộc sống có ý nghĩa, làm được nhiều điều cho mọi người. Xin bạn hãy mở lòng ra, và đừng ngồi yên nữa bạn nhé. Mời bạn hãy tham gia các sinh hoạt cộng đồng của người Việt Nam nơi bạn sinh sống và hãy dạy cho con cháu của bạn làm một người Việt Nam đúng nghĩa bạn nhé.

Hẹn bạn thư sau.

Phong Lan

 

Add comment


Security code
Refresh