Câu Chuyện Buồn Của Tôi

Xem kết quả: / 5
Bình thườngTuyệt vời 

KT

LTS. Đây là chuyện buồn thực sự của chính tác giả KT, người đã tìm đến nhân viên BPSOS qua Chương Trình Cộng Đồng Chống Bạo Hành Trong Gia Đình từ tháng 6, năm 2009 để được giúp đỡ và sau đó được vào nhà tạm trú nương náu một thời gian. Hiện nay, KT đã vượt qua được bao nhiêu gian truân, khốn khó. KT hiện đang làm việc tại một văn phòng luật sư và tiếp tục theo học Cao Học tại Đại Học Virginia.

Tôi biết mình đẹp, mà con gái đẹp thì đa truân. Nhưng đàn ông nào mà không muốn vợ đẹp. Tôi có bằng cử nhân ở Việt Nam và một công việc tương đối tốt. Tôi tình cờ quen anh trong một lần đi ăn với cô bạn tại một nhà hàng. Bề ngoài trông anh như một người đàn ông chững chạc và thành đạt.

Sau lần đó chúng tôi có gặp nhau đi uống nước và trò chuyện thêm một vài lần nữa thì anh trở về Mỹ. Anh có số phone của tôi và gọi cho tôi thường xuyên để trò chuyện. Chúng tôi chia sẻ nhiều thứ trong cuộc sống như những người bạn. Vào thời gian đó anh bị áp lực nhiều thứ trong cuộc sống và anh nói anh rất cần một người bạn để chia sẻ. Tôi mến anh nên cũng dành nhiều thời gian trò chuyện cùng anh. Rồi tình cảm dần vun đắp và anh nói yêu tôi sau vài tháng. Anh bày tỏ tình cảm nồng thắm và làm nhiều việc cảm động khiến tôi rất tin tưởng vào tình yêu nơi anh.

Anh về Việt Nam thăm tôi thêm lần nữa và chúng tôi làm lễ đính hôn. Trong thời gian chờ đợi visa để qua Mỹ cùng anh thì tôi phát hiện ra anh đã giấu tôi rất nhiều chuyện và càng chứng tỏ anh không phải là một người đàn ông chung thủy. Là một cô gái rất tự tin và tự trọng tôi không muốn cho phép mình bị lừa dối trong tình cảm. Nhưng vì yêu anh và sự khẩn nài xin tha thứ của anh nên tôi xiêu lòng bỏ qua. Tình yêu khiến tôi mù quáng tin vào một tương lai tươi sáng qua những lời hứa hẹn nơi anh là anh sẽ thay đổi và bù đắp.

Cuộc ra đi của tôi mới nhìn vào thấy đẹp như mơ trong mắt bạn bè, người thân. Sang đến Mỹ theo diện hôn thê, tôi được đưa thẳng đến nhà hàng của anh để làm việc từ sáng sớm đến tối mịt mới được về nhà. Nơi đó có cha mẹ anh cùng làm việc cho anh. Mẹ anh suốt ngày quắc mắt tìm sai sót của tôi để than phiền khiến tôi rất mệt mỏi về tinh thần lẫn thể chất. Tôi cũng dần thấy sự thay đổi trong thái độ của anh đối với tôi, không còn sự yêu thương chiều chuộng mà thay vào đó là thái độ gắt gỏng ngang bướng. Tôi buồn nhiều nhưng vẫn gắng gượng vun đắp hạnh phúc gia đình và làm vừa lòng cha mẹ chồng.

Một tháng rồi hai tháng trôi qua tôi không nghe anh nói gì đến việc làm giấy tờ cho tôi. Mỗi ngày của tôi trôi qua với hơn 14 tiếng đồng hồ vất vả làm việc ở nhà hàng. Ngoài ra tôi còn phải chịu đựng thái độ khắt khe vô lý của mẹ chồng và những va chạm với anh trong cuộc sống. Tôi vô cùng mệt mỏi.

Trước đó anh đã đồng ý với tôi là tôi sẽ đi học để tìm công việc chuyên môn và ổn định cuộc sống vì tôi không thích làm việc ở nhà hàng. Tôi hỏi thì anh phớt lờ. Rồi một ngày vì một chuyện hiểu lầm mà mẹ anh xúc phạm tôi nặng nề ở nhà hàng. Tôi đau đớn lê chân lang thang ra đường để tránh thái độ thiếu kiểm soát đối với bà ấy. Tôi tủi thân và đau lòng. Tôi biết tôi không thể chịu đựng hơn được nữa.

Tôi nói với anh tôi sẽ không đến nhà hàng làm việc nữa. Tôi sẽ tìm một công việc khác. Và may mắn là tôi đã tìm được một công việc vừa ý tuy là mức lương không cao. Tôi tự nhủ lòng từ nay sẽ yên ổn chăm lo gia đình riêng và tập trung vào công việc học hành hơn vì sẽ không còn đụng chạm với mẹ chồng tôi nữa. Nhưng vấn đề ở đây là chồng tôi có điều gì đó không ổn mà tôi không hề hay biết. Anh phản đối công việc mới của tôi và muốn tôi tiếp tục đến nhà hàng của anh cúi đầu xin lỗi mẹ anh, tiếp tục làm việc ở đó và chịu đựng.

Nhưng tôi không đồng ý và điều đó khiến mối quan hệ của chúng tôi càng căng thẳng hơn nữa. Anh đối xử với tôi hời hợt và gắt gỏng giống như tôi là vật sở hữu gây phiền toái đến anh. Tôi bị tổn thương và buồn phiền rất nhiều nhưng vẫn tin tưởng là anh yêu thương tôi nên mới mang tôi đến bên anh. Và tôi vẫn ngây thơ gắng gượng chịu đựng thái độ của anh. Nhiều lúc tôi có cảm giác rất cô độc. Anh luôn gắt gỏng, lạnh nhạt với tôi và luôn có vẻ giấu giếm một điều gì đó mà tôi không được quyền biết.

Sau này tôi mới biết lúc đó anh đã phản bội tôi, cặp kè lén lút với người phục vụ trong nhà hàng của chúng tôi. Và đó là lý do anh thay đổi thái độ hay làm tổn thương tôi. Rồi mọi sức chịu đựng đều có giới hạn và chuyện gì phải đến đã đến. Anh đánh tôi trong lúc tôi kiên quyết thu dọn hành lý ra đi. Tôi thật sự không biết anh muốn gì nơi tôi khi cố gắng giữ tôi lại trong khi không còn yêu tôi nữa. Có lẽ anh biết rằng tôi có đủ yếu tố làm một người vợ tốt. Anh không muốn buông tôi ra nhưng lại muốn tôi ở lại sống một cuộc sống tủi nhục. Anh biết điểm yếu của tôi là yêu thương anh nên anh dùng lời ngọt ngào thuyết phục tôi ở lại. Rồi tôi cũng xiêu lòng. Nhưng vấn đề cốt lõi vẫn còn đó. Anh tiếp tục lừa dối và làm tổn thương tôi. Trong một cuộc cãi vã khác anh đánh tôi thậm tệ đến chảy máu. Lần này thì tôi không thể chịu đựng sự hành hạ của anh được nữa. Tôi chạy ra đường thoát thân và người đi đường giúp tôi gọi cảnh sát. Anh bị bắt vào tù và tôi bay qua Virginia nơi có gia đình dì tôi, người thân duy nhất của tôi tại Mỹ.

Tôi qua đó và bắt đầu một cuộc sống vất vả tủi thẹn khi phải vào nhà tình thương của chính phủ sau một tuần ở tạm nhà dì tôi. Tại nhà tình thương dành cho phụ nữ bị bạo hành, tôi được chỉ dạy cách tự bảo vệ chính mình. Tôi được học về quyền làm con người trên xứ Mỹ. Không ai có quyền đối xử thô bạo và xâm phạm đến bạn trên xứ Mỹ này. Người phụ nữ đặc biệt được tôn trọng và bảo vệ. Vì tôi là người Việt Nam nên tôi được giới thiệu đến tổ chức phi lợi nhuận của người Việt để dễ dàng hơn trong công tác hỗ trợ.

Tôi được chuyển đến tổ chức BPSOS nằm trong một tòa nhà cao đẹp ở thành phố Falls Church, Virginia. Lần đầu tiên đến đó tôi rất ngỡ ngàng vì tôi không ngờ bên Mỹ lại có một tổ chức phi lợi nhuận của người Việt Nam lớn mạnh và chuyện nghiệp như vậy. Tôi được tiếp xúc với cô Thiên Thơ, quản lý viên hỗ trợ những trường hợp bị bạo hành gia đình. Tôi được hỏi thăm ân cần và được quan tâm đến từng nhu cầu trong cuộc sống của tôi về chỗ ở, tiền ăn uống, chỗ khám bệnh, bác sĩ tâm lý, hỗ trợ xin việc làm. Cũng có luật sự hỗ trợ miễn phí về vấn đề di trú. Tôi rất mừng vì có một tổ chức người Việt nam đứng ra nhiệt tình giúp đỡ tôi mọi thứ miễn phí trong lúc tôi cùng kiệt như vậy. Cô Thiên Thơ không những giúp đỡ tôi như những người khách của BPSOS mà cô ấy còn động viên tôi rất nhiều trong cuộc sống thường ngày giúp tôi lấy lại niềm tin vui sống. Cô ấy còn tạo điều kiện giúp tôi tham gia nhiều công tác xã hội khác để giúp đỡ lại những người kém may mắn như tôi lúc trước. Tôi biết ơn cô Thiên Thơ rất nhiều.

Giờ đây, sau gần hai năm đến Mỹ với rất nhiều bất hạnh xảy ra cho tôi, nhưng với sự cố gắng vươn lên và sự hỗ trợ to lớn của BPSOS, tôi đã thật sự đứng vững trên đôi chân của mình. Luật sư thiện nguyện đã giúp xin được thẻ xanh cho tôi và tôi đã trở thành thường trú nhân hợp pháp trên đất Mỹ. Tôi cũng đang có một việc làm ổn định trong một văn phòng luật sư và đang tham gia khóa học Cao học tại một trường Đại học ở Virginia. Cuộc sống của tôi từ một hoàn cảnh bế tắc và đau đớn nay đã tươi sáng và tự do hơn. Tôi có thể làm bất cứ điều gì mình mơ ước mà không hề phải khổ lụy vì ai. Vết thương ngày xưa dù chưa lành hẳn nhưng nó đã giúp tôi mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Qua câu chuyện buồn của riêng tôi, dù tôi đã thu gọn rất nhiều chi tiết nhưng có một điều tôi muốn chia sẻ với các bạn nữ lập gia đình nơi xứ người chẳng may rơi vào hoàn cảnh như tôi. Các bạn phải nhận biết đâu là tình yêu và sự quan tâm đích thực và đâu là cuộc sống chịu đựng trong hoàn cảnh bị bạo hành gia đình. Nếu người đàn ông của bạn thực lòng thương yêu bạn thì họ sẽ không bao giờ đối xử làm bạn tổn thương cả về tinh thần lẫn thể chất. Nếu bạn rơi vào hoàn cảnh như tôi thì hãy mạnh mẽ phản đối và tìm một tổ chức thiện nguyện giúp đỡ bạn. Bạn đừng ngại không có nơi nương tựa mà phải bám víu vào chính người làm tổn thương mình. Vì tất cả những người đàn ông bạo hành luôn hiểu được tâm lý sợ hãi của bạn nên họ càng kiểm soát và đối xử với bạn tệ hại hơn. Hoa Kỳ là một đất nước tự do và đề cao nhân quyền. Có rất nhiều tổ chức vô vụ lợi bảo vệ phụ nữ sẵn sàng giúp đỡ bạn như tổ chức BPSOS đã giúp tôi. Hãy mạnh mẽ lên tiếng, quyết định tìm cách giải thoát cho chính bản thân mình và vươn lên đến một cuộc sống tốt đẹp, tự lập, tự do hơn.

Một lần nữa tôi xin chân thành cám ơn BPSOS đã giúp đỡ tôi trong thời gian qua để ngày nay tôi tự tin sống một cuộc sống độc lập và có ích cho xã hội. Tôi xin chúc các chị em có hoàn cảnh giống tôi đều sáng suốt tìm ra được đường đi tốt đẹp hơn cho cuộc đời mình.

Nếu các bạn có thắc mắc về vấn đề bạo hành trong gia đình, xin gọi BPSOS số: 703-538-2190 tại Falls Church, Virginia; 301-439-0505 tại Silver Spring, Maryland; 218-530-6888 tại Houston, Texas.

Chương Trình Cộng Đồng Chống Nạn Bạo Hành Trong Gia Đình của UBCNVB được sự tài trợ của Door of Hope, Fairfax County Consolidated Funding Pool (FY08) và U.S. Department of Justice, Office on Violence against Women, Legal Assistance for Victims Grant Program (2006-WL-AX-0036)./.

[Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông của BPSOS: http://www.machsongmedia.com.]

Comments  

 
0 # Audrey Doan 2011-10-14 01:39
Could you give me the address and phone number to contact the BPSOS branch in Orange County for Domestic Violence. I would like to refer the service to a friend of mine.

Thank you.
Reply | Reply with quote | Quote
 

Add comment


Security code
Refresh