Chuyển Hoá Khổ Đau

Xem kết quả: / 2
Bình thườngTuyệt vời 

Thiên Thơ
Chương Trình CADV

Đây là câu chuyện đời của Sharon B trong tập san Revolution, quyển 5: 2011-2012 của cơ quan Action Alliance. Cô đã nói lên những đau khổ tuổi thơ và những cố gắng khó khăn nhất để hàn gắn lại gia đình, chuyển hóa oan nghiệt thành tha thứ, trị lành những chấn thương nội tâm do tội lỗi của người thân gây nên. Cô đã mất trên hai mươi năm mới tìm lại được thăng bằng trong cuộc sống nhờ các chuyên gia tâm bệnh và các nhóm hỗ trợ nạn nhân bị bạo hành gia đình.


Chúng tôi xin phép phiên dịch lại tâm sự của Cô Sharon B tình nguyện viết trong tập san Revolution nhân dịp liên hoan 30 năm phát huy và mở rộng các dịch vụ giúp đỡ, hỗ trợ các nạn nhân bị đối xử cay nghiệt, tàn nhẫn, gây chấn thương nội tâm trầm trọng đến nỗi phải tự vẫn.

"Câu Chuyện Sharon B"

"Cha tôi bắt đầu có hành động tội lỗi về tình dục đối với tôi khi tôi khoảng 8 tuổi. Một hôm, em gái tôi đi vào phòng ngủ ba mẹ, thấy tôi nằm trong chăn mền với cha tôi. Khi mẹ tôi đi làm về, em gái tôi hỏi mẹ tại sao tôi nằm trong giường với cha. Cha mẹ tôi cãi vã lẫn nhau. Tôi được mẹ đưa đến văn phòng bác sĩ để khám xét và cha tôi không lâu sau đó bỏ nhà ra đi.

Cha tôi được quyền thăm viếng ba đứa con gái. Hành động bỉ ổi của ông vẫn tiếp tục trong nhiều năm. Trong những năm đầu 1980, không có những số điện thoại chiếu trên màn ảnh truyền hình, bảo mọi người "Hãy gọi số này để được giúp đỡ". Tôi cảm thấy thật trơ trọi và không được ai giúp đỡ lúc ấy.

Hành động tội lỗi của cha tôi chưa bao giờ được ai nói đến, mặc dù chuyện đó vẫn tiếp diễn.

Tôi gần như không muốn sống. Tôi trở thành nghiện ngập thuốc phiện và rượu. Tôi đã lấy một người đàn ông không tốt đối với tôi và sau khi có hai đứa con trai, tôi bỏ chồng. Sau khi quan hệ với một người khác, sanh một đứa con gái, những chuyện tội lỗi của người cha vẫn hằn sâu trong tâm trí tôi.

Vào tuổi 31, tôi uống thuốc tự tử. Người bạn trai của tôi phá cửa vào phòng tắm, và tôi được chở vội vào nhà thương để bơm rửa thuốc trong người ra.

Một y tá nói chuyện với tôi về sự tự vẫn, đề nghị tôi gặp bác sĩ để trị liệu. Tôi nghe theo lời khuyên và lấy hẹn. Bác sĩ chuyên khoa lắng nghe phần nào câu chuyện tôi bị cha tôi xúc phạm về tình dục lúc ấu thơ, bảo tôi là bà không hiểu những gì tôi đã chịu đựng nhưng bà có đọc vài quyển sách tương tự như vậy.

Tôi không bao giờ trở lại một bác sĩ nào nữa. Nỗi đau về những gì đã trải qua của một nạn nhân trong tuổi ấu thơ vẫn tiếp tục câu thúc trói buộc tôi.

Tôi không có ai để trò chuyện cho mãi đến khi tôi bắt đầu tham dự Lễ Mục Sư Đoàn Thụ Phong Đời Sống Mới ở Woodbridge và học hỏi nơi Exodus, một mục sư trị bệnh cho những người trải qua các thảm cảnh loạn luân, bị hiếp dâm, và ngược đãi. Lần đầu tiên tôi đã có thể tiếp xúc với những người lạ hiểu được nỗi khổ, sự tức giận, cô đơn, sự hận thù và mọi thứ cảm xúc khác đã sôi sục trong tâm tôi do hành động tội lỗi xúc phạm về tình dục của người thân gây ra.

Sau khi tham dự những buổi họp của Exodus, tôi có thể bắt đầu đối phó với những gì tôi đã chịu đựng, cảm thấy khá hơn về bản thân và cuộc sống. Tôi đã có thể cho cha tôi biết ông ấy hầu như phá hoại cả cuộc đời tôi như thế nào. Tôi đã có thể hỏi mẹ tôi vì sao bà không cứu tôi ra khỏi chuyện ô nhục đó.

Điều giúp tôi tiến nhanh trong hoàn cảnh một người còn sống sót là lòng tha thứ. Tôi sẽ không bao giờ quên ngày cha tôi quỳ sụp xuống đất xin tôi tha thứ. Hai cha con là những người bạn tốt khi cha tôi qua đời năm 2007. Mẹ tôi và tôi liên lạc với nhau thật tuyệt diệu và hai mẹ con có thể nói với nhau bất cứ điếu gì cần nói. Sự tha thứ là thử thách gay go nhất đối với tôi để có thể hoàn toàn thứ lỗi, bỏ qua tất cả mọi tội lỗi oan nghiệt, nhưng tôi đã làm được điều ấy. Tôi thực là một người còn sống sót."

Câu chuyện đời đắng cay của cô Sharon B khiến chúng tôi nhớ lại một bộ phim chiếu trên Life Time Movie Network tại Virginia Hoa Kỳ. Vào khoảng trời choạng vạng tối, một người cha say sưa, trụy lạc đã ôm chặt đứa con gái của mình vừa tròn 18 tuổi, định dở trò loạn luân trên chiếc tàu riêng của ông ta đậu ngoài bờ biển. Bị cha tấn công bất thình lình khi đang ngồi vui vẻ trò chuyện với cha trên chiếc ghế đệm, cô gái kinh ngạc, hoảng sợ, vùng vẫy đứng dậy cố thoát ra khỏi vòng tay cuồng ngông nhưng cô bị trợt chân té ngã ngữa trên boong tàu. Cô vô cùng sửng sốt, sợ hãi khi thấy người cha say sưa loạng choạng té xấp theo đè nặng lên người cô, vẫn ôm ghì lấy thân thể cô để cố ý dâm loạn. Bản năng tự vệ của tuổi trẻ khiến cô ta quơ vội hai tay trên sàn tàu tìm một vật gì có thể giúp cô nhanh chóng thoát khỏi thân xác nồng nặc rượu thịt của người cha đang cố dỡ trò tà vạy như một con dã thú. Đột nhiên cô gái vớ được một cây sắt đinh ốc nằm cách đầu cô ta chừng vài tấc trên sàn tàu. Cô ta nhanh tay nắm chặt cây sắt đập vào đầu người cha, cố hất mạnh ông ta ra để thoát thân. Rủi thay cây sắt có đinh nhọn đã cắm chặt vào đầu người cha. Máu trên đầu người cha tuôn chảy, văng vào đầu tóc, mặt mày, quần áo cô gái. Ông ta đau đớn buông thả cô con gái ra, lồm cồm bò dậy. Bị mất thăng bằng ông ta lảo đảo, té đập đầu vào chiếc bàn sắt đựng dụng cụ sửa tàu cạnh chiếc ghế đệm, rồi ngã phịch xuống boong tàu bất tỉnh. Cô con gái quá hoảng sợ bỏ chạy một mạch về nhà, chung ngay vào phòng tắm, cởi bỏ vội quần áo đầy máu trên người, bước nhanh vào bồn tắm để xả rửa sạch các vết máu trên đầu cổ mặt mày, thân thể cô ta. Nghe tiếng con gái chạy về nhà, người mẹ mở cửa phòng tắm, thấy quần áo đầy máu vứt trên sàn nhà, bà gặng hỏi việc gì đã xảy ra. Cô gái ôm mẹ khóc ngất, kể hết sự tình cho người mẹ. Bà mẹ vội vàng bảo cô con gái hãy nằm yên trong phòng để bà chạy ra tàu xem mọi việc ra sao. Bà không quên xách theo cây súng trường bà dùng hàng ngày để đi săn. Thằng con trai nhỏ khoảng 8 tuổi chạy theo mẹ đòi ra tàu chơi. Bà mẹ bảo cậu bé ở nhà trông coi nhà chờ bà về vì trời đã tối. Đi qua khu rừng rậm, bà đến bãi biển chỗ tàu đậu, lên tàu xem người chồng ra sao. Lúc ấy, ông ta đã lết ra gần lối đi lên tàu, có lẽ để cầu cứu. Ông ta có lẽ đã vốc nước biển lên rửa vết thương trên đầu sau khi gỡ cây sắt đinh ốc ghim trên đầu ra, rồi kiệt sức gục mặt xuống sàn tàu ngất xỉu, đầu tóc ướt đẩm máu và nước biển. Bà vợ xốc ông ta lên thấy máu trên đầu ra quá nhiều, ướt cả mặt mủi, quần áo, sàn tàu. Bà để tay lên mủi ông ta thì không còn nghe thấy hơi thở nữa. Bà vợ đặt người chồng nằm xuống, áp ngực vào tim để nghe nhịp tim. Sau vài giây đắn đo, bà lôi xác chồng đến chỗ ghế ngồi lái tàu, rồi một mình nổ máy tàu chạy ra xa ngoài biển khơi. Khi tàu ra khá xa ngoài biển khơi bà đổ dầu lên thân thể người chồng và boong tàu, thả một xuồng máy nhỏ trên tàu xuống biển. Bà gài thuốc nổ trên tàu, bước ra ngoài phía lối đi, bắn một phát súng vào đầu người chồng, và châm lửa đốt tàu. Thật lanh lẹ bà nhảy xuống chiếc xuồng, nổ máy chạy về nhà. Chiếc tàu lớn mang thân xác người chồng chạy chừng vài giây đồng hồ thì nổ tung và bốc cháy dữ dội. Bà vừa về đến nhà, cậu con trai nhỏ hỏi mẹ ngay: "Bố đâu mẹ? Con nghe tiếng súng, tiếng nổ?" Bà mẹ nói: "Bố con đã đi xa lắm rồi!"

Có những hành động sai lầm nhỏ nếu không chặn đứng kịp thời, đúng lúc sẽ có thể đưa đến hậu quả tai hại khó lường có khi đến mất mạng về sau. Phụ nữ bản chất yếu đuối, hay sợ hãi, đôi khi bỏ qua những lỗi lầm lớn của người thân, vô tình khuyến khích họ càng ngày càng lúng sâu vào tội lỗi. Một người hành động sai lầm, không ai ngăn cản, nhắc nhở để sửa sai sẽ dễ có khuynh hướng tái phạm lỗi lầm, có khi còn phạm lỗi tệ hại hơn trước. Phụ nữ lúc nào cũng nên thận trọng, sáng suốt lo nhắc nhở chồng con nên từ bỏ những thói quen xấu như cờ bạc, rượu chè, hút sách, hay ăn chơi, trác táng. Nếu cứ xem thường, sơ hở, bỏ qua cho êm chuyện thì đôi khi, những chuyện trớ trêu, oan nghiệt, đáng tiếc có thể xảy ra như hai câu chuyện nói trên. Một người cha ruột nhẫn tâm ăn nằm, chung chạ với con gái của mình khi nó chỉ là đứa con nít mới lên 8 tuổi, khiến cô gái phải sống khổ nhục hơn hai mươi năm trời mới gột rửa được những nhơ nhuốc tuổi thơ. Cô gái thứ hai mới 18 tuổi đã mang tội giết cha để tự vệ, tránh không bị cha làm ô nhục tấm thân. Bà mẹ cô gái, vì quá thương con nên đã phi tan thân xác chồng và phá huỷ cả chiếc tàu để bảo vệ con gái không bị vướng vào vòng pháp luật. Cả hai trường hợp đáng thương nói trên đều xuất phát từ hành động cuồng si, điên dại của những người cha tội lỗi, sống buông thả trong dục vọng thấp hèn, dơ bẩn. Loài ngựa có linh tánh còn biết cắn lưởi hủy thân mạng nếu chúng biết được đã xâm phạm thân thể mẹ hay con của chúng. Huống chi con người sao lại không biết bảo vệ sinh mạng, sự ngây thơ, hồn nhiên của con trẻ, lại đi xâm phạm tiết hạnh con gái mình?

Làm việc gì cũng có nhân quả. Những việc tội lỗi, xấu xa, bạo ngược không chóng thì chày cũng sẽ bị phanh phui hay bị luật pháp trừng trị. Luật pháp không trừng trị được cũng còn lưới trời lồng lộng không bỏ sót một ai. Luật nhân quả báo ứng cũng rất kỳ diệu không ai lường trước được. Sự quyết tâm thay đổi tánh xấu, làm lành lánh ác là một tiến trình lâu dài có khi cần đến rất nhiều năm hay có khi cần đến cả đời người. Chúng ta có thể hàng ngày quan tâm đến lời ăn, tiếng nói, hành động của mình để tránh phạm lỗi lầm đối với người thân. Chúng ta có thể tìm đến các lớp học, khóa học để chữa trị những bệnh nóng giận, tham dục, ghiền rượu, ghiền ma túy, hay những tánh xấu ham mê cờ bạc, bỏ bê gia đình con cái. Chúng ta phải luôn kiên trì, dũng mãnh sửa đổi lỗi lầm, thăng hoa hướng thượng mới mong có ngày thắng được các hành động bạo ngược, loạn luân đã hủy hoại bản thân và hạnh phúc gia đình.

Nếu quý vị có câu hỏi hay thắc mắc gì về vấn đề bạo hành trong gia đình, xin gọi BPSOS qua những số sau đây: tại Falls Church, Virginia: 703-538-2190; Silver Spring, Maryland: 301-439-0505; Houston, Texas: 281-530-6888.

Chương Trình Cộng Đồng Chống Nạn Bạo Hành Trong Gia Đình của UBCNVB được sự tài trợ của Door of Hope, Fairfax County Consolidated Funding Pool (FY08) và U.S. Department of Justice, Office on Violence against Women, Legal Assistance for Victims Grant Program (2006-WL-AX-0036)./.

[Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông của BPSOS: http://www.machsongmedia.com.]

 

Add comment


Security code
Refresh