Văn Học

Ngọn Đồi Trầm Lặng

Xem kết quả: / 2
Bình thườngTuyệt vời 

Trần Hồng Văn phóng tác

Từ bất cứ hướng nào trong khoảng bán kính ba cây số người ta cũng nhìn thấy những đỉnh đồi hay xa hơn nữa là những rặng núi chập chùng. Chung quanh nhà máy cưa là một dãy nhà tập thể dành cho các nhân công và gia đình. Vì khí hậu ở đây là ôn đới nên kiến trúc của khu nhà tập thể này khác hẳn với các khu nhà tập thể khác trong nước, nó kéo dài và thấp, chung quanh là những miếng ván gỗ bìa còn mái là những tấm tôn. Nhà máy cưa là một nhà chứa gỗ, bốn bên bỏ ngỏ, trong đó có những đống gỗ cao hơn cả ngọn những cây mọc chung quanh. Từ nơi đây, những cột khói bốc lên, tiếng hơi nước, tiếng máy bào, tiếng xẻ cây. Khi công việc ngưng, tất cả trở về im lặng ngoại trừ đôi khi người ta nghe thấy tiếng chó sủa hay tiếng trẻ con chơi đùa.

Cái Chết Của Một Con Diều Hâu

Xem kết quả: / 3
Bình thườngTuyệt vời 

Huỳnh Ngọc Nga

Bây giờ thì mọi người đã tin là ông ta chết thật rồi dù chẳng ai nhìn thấy xác ông ta cả. À không, có chứ, đó là những người hạ lệnh và thi hành lệnh giết ông ta. Họ xác nhận là công lý đã thực thi và biển cả là nơi ông ta yên giấc ngàn thu. Tin ông ta chết làm chấn động địa cầu, cao độ không thua gì cơn chấn động của sóng thần và động đất ở Nhật ngày 11/3/2011. Sóng thần ở Nhật tiêu hủy gần như toàn vùng Sendai và Tohoku, gây bao nhiêu thảm nạn và nhiều thiệt hại, lo lắng chẳng những cho Nhật mà còn cho cả những quốc gia liên quan. Nhưng những thiệt hại đó chỉ đến sau cơn chấn động và hiện đang được mọi người chung tay xây dựng lại. Còn cái chết của ông ta, trước và sau biết bao điều tang thương xuôi, ngược…

Xa Lộ 105

Xem kết quả: / 2
Bình thườngTuyệt vời 

Bảo Trân

Mấy người bạn đồng nghiệp đã trợn tròn mắt lên nhìn tôi khi biết tin tôi nhận lời đi phỏng vấn ở Fraud (một cơ quan điều tra và truy tố những người gian lận trợ cấp xã hội). Bọn họ tưởng tôi điên. Con nhỏ xếp của tôi mới đi phỏng vấn hai hôm trước, chưa có kết quả, lăng xăng bên tôi:

- You có biết đường đi bao xa không? Lái xe cừ như tớ mà còn phải tới hết một tiếng rưỡi đồng hồ, one way. Lò mò cỡ như you là phải đi từ sáng tới chiều mới đến. Rồi you làm sao đi làm cho nổi mỗi ngày đây?  Con nhỏ lo lắng cũng phải vì tôi với nó đều hội đủ điều kiện như nhau để tranh vào cái chức vụ thanh tra này, và tôi có cái biệt tài thi đâu đậu đó, mặc dù tôi  có lối trả lời phỏng vấn rất lừng khừng. Thêm nữa, lần này ông xếp cũ của tôi lại đang cầm quyền sát hạch, tuyển chọn người vào chức vụ đó. Chính ông gọi cho tôi lấy hẹn đi phỏng vấn khi ông nhìn thấy tên tôi trên cái danh sách supervisor cũ sắp quá thời hạn tuyển dụng. Hèn gì nó chẳng cuống cuồng lên lo sẽ có thêm một đối thủ đáng ngại. Tôi lắc đầu cười:

Vu Lan Nghĩ Về Mẹ

Thanh Thái                                         

Mẹ ơi, đã bao năm rồi con không còn được nhìn thấy Mẹ, dù bóng hình Mẹ vẫn in đậm trong ký ức con, dù dòng máu của Mẹ vẫn luân lưu trong huyết quản con, dù tiếng nói tiếng cười của Mẹ vẫn như còn văng vẳng đâu đây...

Mẹ ơi, chín tháng mười ngày Mẹ cưu mang con trong bụng Mẹ, biết bao vất vả nhọc nhằn, bao nặng nề mệt mỏi. Rồi đến ngày con chào đời, Mẹ đã chịu biết bao đau đớn, bao nguy hiểm để có được con. Từ đó Mẹ đã nuôi con bằng dòng sữa ngọt ngào của Mẹ, đã ôm ấp con trong lòng Mẹ, đã thao thức hằng đêm với con, đã bận rộn hằng ngày với con.

Lộng Giả Thành Chân

Vân Hà

Huyền gục đầu khóc nức nở như đứa trẻ thơ. Những nỗi đau buồn tủi nhục của chị cũng theo với nước mắt làm cho chị cảm thấy nhẹ bớt đôi phần. Hoài ngồi bên, ôm vai vợ dỗ ngọt để trấn an:

- Đã bảo là “giả” mà lị. Đây chỉ là trên giấy tờ thôi. Thực tế vợ chồng mình vẫn yêu thương nhau chứ có bỏ nhau hồi nào đâu!

Chị cố dằn cơn xúc động trả lời chồng qua hơi thở hổn hển:

Trang 3 trong tổng số 5