Văn Học

Kỵ Huý

Xem kết quả: / 2
Bình thườngTuyệt vời 

Hưng Yên

Mới sang Mỹ được hơn 2 tháng đã kiếm được việc làm, mà lại job thơm nữa, lương những 5 đồng rưỡi một giờ, thế thì các cụ bảo số tôi có hên không cơ chứ? Sau hơn sáu năm tù cải tạo, ăn toàn bo bo hoặc khoai lang, khoai mì khô, nhiều khi mệt, đói muốn lả người, tưởng như phải bỏ xác ở trong trại mới được Ðảng và Nhà Nước bảo là đã tiến bộ, thả cho về. Lại thêm 9 năm sống dưới chế độ XHCN ưu việt, thượng vàng hạ cám làm đủ mọi nghề, từ anh xích lô đạp đến anh chủ thầu xây cất những công trình cò con và cuối cùng trước khi qua Mỹ là chủ mấy bàn bi da.

Tôi sang Mỹ theo diện HO và được thằng cháu kêu bằng cậu nó “bông so” cho về Morgan City, một thành phố nhỏ xíu của tiểu bang Louisiana. Nơi đây, đa số bà con Việt Nam ta đàn ông thì làm nghề thợ hàn, đàn bà làm nghề cắt ghẹ. (Cắt ghẹ là cắt những con ghẹ đã được hấp chín ra moi lấy thịt). Sau hơn một tháng, khi đã ổn định chỗ ăn chỗ ở, tôi theo các bà đi đập càng ghẹ. (Cũng là đập những cái càng đã được hấp chín ra moi lấy thịt, đập càng dễ hơn cắt ghẹ). Ngày đầu tiên tôi kiếm được 13 đồng tiền công mà phải thức dậy từ 3 giờ sáng theo xe người ta đi làm đến 3-4 giờ chiều. Toàn hãng có chừng hai mươi mấy người làm, 4-5 bà Mỹ trắng còn toàn là Việt Nam. Các bà hai tay cứ thoăn thoắt, miệng nói tay cắt chẳng để hở tay hở miệng một chút nào. Chuyện ở đâu mà các bà nhiều thế không biết. Chuyện chồng, chuyện con, chuyện hàng xóm... hết trong nhà ra đến ngoài phố, các bà thi nhau nói liên tu bất tận.

Ba Mẹ Ơi Con Đã Về

Xem kết quả: / 3
Bình thườngTuyệt vời 

Minh Công

Sống một cuộc sống ổn định, đầm ấm nơi xứ người con càng mới thấm thía những ngày tháng được sống trong gia đình bên cạnh ba mẹ là ngọt ngào và hạnh phúc đến thế. Con thèm một tô mì gói, một chén cơm trộn nước kho thịt tự tay mẹ làm cho con mỗi sáng trước khi đi học, thèm được thưa một tiếng “Thưa ba mẹ con đi học về”...

Thế là đã hơn mười năm con xa ba mẹ. Giờ này chắc ở nhà mình ba mẹ vẫn đang bận rộn 1ới những lo toan thường nhật cho cuộc sống hàng ngày. Cũng chỉ còn vài tháng nữa là con có thể về thăm nhà rồi nhưng sao thấy thật lâu quá!

Rựa Cùn Dễ Băm

Xem kết quả: / 2
Bình thườngTuyệt vời 

Hưng Yên

Ngày còn nhỏ tướng mạo tôi coi chán lắm, kheo khẳng kheo khừ  và đen như củ súng. Những lúc vui câu chuyện bu tôi thường bảo: “Đen nhưng lại kông chịu nhận là mình đen”. Ngay khi còn bé tí, lúc còn phải bế trên tay, ai mà chê tôi đen như củ súng là tôi khóc thét lên, nhưng nếu bảo là trắng như nõn hòn than thì tôi lại cười toe. Cho đến bây giờ, đã quá nửa đời người rồi, thỉnh thoảng muốn trêu tôi, bà xã tôi vẫn nhắc lại câu nói của bu tôi thuở trước: “Bảo đen như củ súng thì khóc thét lên, hai chân vò vò vào nhau, còn bảo trắng như nõn hòn than thì thích chí cười toe!” Bị bà xã chọc quê, tôi chỉ cười cười, nhưng trong lòng thật cũng thấy mình hơi quê quê.

Cướp Biển và Trại Pulau Bidong

Xem kết quả: / 8
Bình thườngTuyệt vời 

Tràm Cà Mau

Vào chuyện: Trên một đảo nhỏ nằm giữa biên giới Việt Nam, Cao Miên và Thái Lan, không biết thuộc địa phận nước nào, có một gia đình bốn người vui sống êm đềm. Ba cha con là người địa phương, đã tình cờ đến đảo sinh sống gần trăm năm. Nam đi vượt biên bị chìm thuyền dạt vào đây. Ông Tư gả cô Hai cho Nam. Chú Ba là em cô Hai, mới mười lăm tuổi. Ông Tư dạy cho Nam và các con những món võ nghệ gia truyền, gọi là những đường võ Diệt Tây. Cô Hai có tài ném đá rất chính xác. Nam kể tiếp câu chuyện:

“Tôi đang sống những ngày tháng yên lành, thanh thản, hạnh phúc thần tiên trên hoang đảo, thì một hôm chú Ba hoảng hốt chạy về báo cho biết, có một nhóm người đổ bộ lên từ bãi sau. Chiếc thuyền neo ngoài bãi nước sâu.

Yêu Nhau Cởi Áo Cho Nhau

Xem kết quả: / 3
Bình thườngTuyệt vời 

Hưng Yên

- Cũng chịu ông thật, mới nằm xuống chừng mươi, mười lăm phút là đã ngáy được ngay, trong khi "người ta" thì trằn trọc mãi đến một, hai giờ sáng mà vẫn chưa chợp mắt được!

- Ờ ờ dễ ngủ thế đấy, nhưng cũng chỉ được vài ba tiếng đồng hồ rồi hai mắt lại thao láo chứ có ngủ tiếp được đâu, sau đó thì thấy đêm sao mà nó dài quá!

Đó là câu "than thở" mà đôi vợ chồng già này thường hay thở vắn than dài với nhau như thế đấy các vị ạ! Nói ra thì lại sợ bị chê là già rồi mà còn không nên nết, hay sẽ bị bà xã cằn nhằn cho là vạch áo cho người xem, lưng chứ ở với nhau đã 52 năm, con đàn cháu đống rồi mà chẳng khi nào phải sống xa nhau, trừ cái đận trên 6 năm ở tù cải tạo của Việt Cộng là nằm khác giường, chứ ngoài ra bao giờ cũng chỉ "chung một giường" thôi. Nó quen đi rồi, không nghe thấy tiếng thở của nhau, hay là lâu lâu không đụng vào nhau một tí thì cứ thấy nó trống vắng làm sao ấy, không ngủ được, âu cũng là cái tật!

Trang 5 trong tổng số 5