Xa Lộ 105

Xem kết quả: / 2
Bình thườngTuyệt vời 

Bảo Trân

Mấy người bạn đồng nghiệp đã trợn tròn mắt lên nhìn tôi khi biết tin tôi nhận lời đi phỏng vấn ở Fraud (một cơ quan điều tra và truy tố những người gian lận trợ cấp xã hội). Bọn họ tưởng tôi điên. Con nhỏ xếp của tôi mới đi phỏng vấn hai hôm trước, chưa có kết quả, lăng xăng bên tôi:

- You có biết đường đi bao xa không? Lái xe cừ như tớ mà còn phải tới hết một tiếng rưỡi đồng hồ, one way. Lò mò cỡ như you là phải đi từ sáng tới chiều mới đến. Rồi you làm sao đi làm cho nổi mỗi ngày đây?  Con nhỏ lo lắng cũng phải vì tôi với nó đều hội đủ điều kiện như nhau để tranh vào cái chức vụ thanh tra này, và tôi có cái biệt tài thi đâu đậu đó, mặc dù tôi  có lối trả lời phỏng vấn rất lừng khừng. Thêm nữa, lần này ông xếp cũ của tôi lại đang cầm quyền sát hạch, tuyển chọn người vào chức vụ đó. Chính ông gọi cho tôi lấy hẹn đi phỏng vấn khi ông nhìn thấy tên tôi trên cái danh sách supervisor cũ sắp quá thời hạn tuyển dụng. Hèn gì nó chẳng cuống cuồng lên lo sẽ có thêm một đối thủ đáng ngại. Tôi lắc đầu cười:

- Tôi chỉ mới đi phỏng vấn mà phải không? Tôi đã được chọn đâu mà lo đường đi làm xa.

Rồi không hiểu sao tôi lại ỡm ờ trêu nó:

- Cái list supervisor này sắp sửa bị vứt vào sọt rác rồi. Nếu tôi không được lên chức thì có phải phí công thi không?

Hai con bạn thân cùng làm chung một nhóm với tôi nhìn tôi đăm đăm như muốn tìm hiểu xem tôi đang toan tính những gì. Mới hai năm trước đây chúng nó chứng kiến cái cảnh tôi “rũ áo từ quan”, bỏ không thèm làm xếp vùng Pasadena, hân hoan trở về Pomona làm lại chức worker vì “đường xa ướt mưa” mà bây giờ tôi lại nhận lời đi phỏng vấn ở một nơi xa gấp rưỡi con đường ngày trước.

Con nhỏ Ngim chạy vòng qua bàn, hai tay ôm lấy đầu tôi, nó gõ trên đầu tôi rồi rờ rẫm trên trán thử xem trán tôi nóng hay là lạnh. Nó sợ mấy con vi khuẩn của trận cảm cúm vừa rồi đã phá hỏng cái đầu óc vốn dĩ đã không mấy bình thường của tôi. Con nhỏ Grace thì hiền hoà hơn, nhìn sang tôi nhỏ nhẻ:

- Sandy đi rồi, kỳ này là “river of no return” đó nghe, không có ai giúp mày
đâu.

Sandy là bà phó giám đốc ở sở tôi, vừa thuyên chuyển về làm việc ở văn phòng trung ương. Bà là người đầu tiên tôi cầu cứu sau những ngày tôi thăng chức đổi về Pasadena đi làm trong mưa bão:

- Đường xa quá, mưa bão dữ dội quá, tôi đi sắp hết hơi rồi. Can thiệp cho tôi về với, không thì bà sẽ tiễn đưa tôi lên tận đồi hồng.

Không đành lòng nhìn tôi thiểu não với nước mắt ngắn, nước mắt dài, Sandy chạy bay vào phòng giám đốc. Mười lăm phút sau Sandy chạy ra bảo tôi:

 - Ngày mai, ông giám đốc sẽ gọi sang bên ấy điều đình để họ cho you về, cố gắng làm việc đàng hoàng cho tới khi xong hẳn giấy tờ.

Và tôi đã trở về sau một tuần lễ, như mơ.

Lần này, tôi muốn đi phỏng vấn ở Imperial vì chỉ một lý do – tôi muốn chở hình bố đi với tôi một đoạn đường dài của cái xa lộ mới, chỉ có bố và tôi. Tôi có dịp nào đi xa như thế một mình đâu. Tôi đâu có cơ hội nào làm tài xế ngoài con đường từ nhà đến sở, từ sở về nhà, và những con đường vòng quanh phố chợ. Ở nhà, đi đâu xa thì có Hữu, ở sở thì có hai nhỏ Grace và Ngim thay phiên nhau làm tài xế.  Có một lần tôi đi ngang xa lộ 105, đó là lần tôi phải đi huấn nghệ ở Long Beach, nhưng tôi chỉ đi đến xa lộ 710 thôi rồi tôi phải đi vòng xuống phía nam. Lần này tôi sẽ có dịp đi hết con đường xa lộ mới, mà thích thú hơn khi được đi tà tà vì là giờ của sở.

Đã lỡ miệng chê là tôi chậm lụt nên con nhỏ xếp phải bấm bụng để tôi đi sớm. Tôi có cái hẹn phỏng vấn lúc một giờ rưỡi chiều. Hai tiếng đồng hồ lái xe, cộng thêm một giờ ăn trưa và một ít thời giờ trừ hao đi lạc là tôi có đủ thì giờ để đi hết xa lộ 105 và ngược lại. Thật tình thì tôi lái xe cũng không tệ lắm, từ từ thì tôi cũng đến nơi.  Nếu tôi rời sở sau 10 giờ sáng thì tôi sẽ không lo cái nạn kẹt xe. Tôi chỉ cần đến nơi hẹn phỏng vấn đúng giờ. Lúc ra về thì tôi không cần phải vội vã, bởi vì tôi chỉ có việc về thẳng nhà.

Tôi trở về nhà làm một miếng sandwich ăn cho đỡ mất thì giờ. Tôi lấy tấm hình của bố dán vào cái gối tựa đầu của chiếc ghế bên cạnh tôi. Cột “seat belt” cho bố bằng nhiều vòng băng keo nhựa trong cho chắc chắn để hình bố khỏi bay ra cửa nếu chẳng may tôi có lỡ quên bấm nút kính xe xuống. Từ cái chỗ ngồi cao ráo này, bố có thể thoải mái nhìn ra cả một khoảng không gian rộng lớn của xa lộ 105, cái xa lộ mà bố vẫn từng chờ đợi cái ngày được lái xe qua. 

****

Ngày đặt bút xuống ký giấy mua nhà, bố đã được người chuyên viên địa ốc trấn an:

-  Rồi sẽ không bao lâu đâu, ông đừng lo, plan đã được chấp thuận rồi, chỉ chờ ngày khởi công. Ông không nhìn thấy những căn nhà bị đóng gỗ bít bùng ở hai bên đường đó sao? Đó là những căn nhà sẽ được dỡ đi để lấy đất làm đường. Hình cái xa lộ đã được vẽ trên tất cả những quyển bản đồ mới nhất, có nghĩa là sẽ có mặt một ngày không xa. Từ cái xa lộ này, ông sẽ đi thẳng đến phi trường một lèo, khỏi phải đi đường dưới, nhanh hơn là từ nơi ông ở cũ.
Sở dĩ có cái vụ trấn an này là vì bố tôi chưa muốn mua căn nhà đó. Căn nhà này ở cách nhà thuê của chúng tôi những mười lăm phút lái xe; có nghĩa là, muốn ra phi trường bố phải lái xa thêm mười lăm phút.

Ngày đó, gia đình tôi đang thuê nhà ở thành phố Paramount, gần xa lộ số 7. Hầu như mỗi cuối tháng bố tôi vẫn phải ra phi trường LAX để đón bạn bè. Khi thì mấy ông bạn già ở San Francisco xuống; khi thì mấy người bạn lính từ San Diego lên. Từ nhà, bố chỉ đi thẳng một đường Rosecrans sang xa lộ 405 là đã tới phi trường. Nếu dọn sang thành phố Norwalk này, thì bố phải chạy vòng xuống xa lộ 91, đi hết con đường Artesia, rồi mới lên lại 405. Nhưng nếu cái xa lộ 105 này thành hình thì bố sẽ không phải đi lòng vòng như thế.

Bố mua nhà đã khá lâu mà cái xa lộ vẫn chưa được khởi công xây. Những căn nhà đóng gỗ bít bùng vẫn im lìm nằm phơi mưa, phơi nắng. Những quyển bản đồ chỉ đường xá vẫn được cập nhật hoá với cái xa lộ “sắp sửa xây”.

Những ngày tháng mới mua nhà, bố hay chở chị em tôi đi qua vùng đất bị niêm phong, thử nhìn xem những căn nhà bị đóng gỗ đã được dời đi để xa lộ được khởi công chưa. Riết rồi chán, bố không thèm chờ đợi nữa.

Rồi tôi cũng bỏ thành phố cũ, theo chồng về một vùng núi xa xăm. Tôi không có dịp đi ngang cái vùng đất bị niêm phong để nhìn cái xa lộ “sắp sửa được xây” đã mười mấy năm. Những lần gặp tôi bố vẫn nhắc đến cái xa lộ 105 và cái chương trình hoạch định dai dẳng của bộ công chánh.

Tôi nói với bố:

- Thôi bố đừng chờ nữa cho mất công. Cứ như cái trường trung học “sẽ xây” ở trên vùng con, đất đã được chấp thuận từ mười mấy năm rồi, từ hồi vùng này mới vỡ đất làm nhà. Mấy đứa nhỏ của con đã học gần xong tiểu học; không chừng mấy đứa vào hết đại học rồi trường cũng chưa xây.

Những người bạn già ở San Francisco của bố, từ khi tìm được chỗ đánh mạt chược ở China Town nên ít xuống Los Angeles hơn. Những người bạn lính ở San Diego đã có những bận bịu riêng của đời sống mới. Vả lại, sau này ai nấy cũng có cơ hội sắm sửa xe riêng nên bố không còn phải lo đón rước bạn bè thường xuyên như xưa nữa, nhưng bố vẫn mong đợi cái ngày đầu tiên được lái xe trên cái xa lộ 105.

Nhưng bố đã không chờ được ngày khánh thành xa lộ 105. 

****

Tôi đi từ xa lộ 60, sang 605, ngang qua đồi hồng tôi thầm gọi bố: “Bố sẵn sàng chưa, hai bố con mình sẽ làm một chuyến viễn du”. Gần đổi sang xa lộ 105, tôi nhắn nhủ  “sắp đến rồi con đường bố vẫn muốn đi”.

Tôi chở hình bố đi hết cái xa lộ 105. Tôi lái xe chạy vào phi trường, chạy một vòng từ tầng trên xuống tầng dưới, chạy qua mấy con đường chung quanh phi trường để bố nhìn thấy lắm sự đổi thay. Tôi vòng lại đường lên xa lộ 105, tìm đường đến nơi phỏng vấn.

Cuộc phỏng vấn diễn ra nhanh chóng. Tôi không có thắc mắc gì để đặt thành câu hỏi, cũng không cần biết phải chờ đợi bao lâu mới có kết quả. 

Tôi chỉ cần đi ngang xa lộ 105.

Tôi chở hình bố trở về, cũng trên xa lộ 105. Gió buổi chiều mát hiu hiu thổi. Chiều giữa tuần, ngày còn sớm, tháng mười hai mùa lễ nên xa lộ rộng thênh thang. Tôi rời xa lộ, chạy vòng qua những con đường thành phố cũ, mong tìm lại vài hình ảnh thân quen. Dừng xe lại trước vùng đất đã có những căn nhà bị niêm phong ngày trước, nhớ đến bố, tôi bật khóc.

[Nguyệt San Mạch Sống thuộc hệ thống truyền thông của BPSOS: http://www.machsongmedia.com.]