Truyện

Cướp Ngày

Xem kết quả: / 4
Bình thườngTuyệt vời 

Hưng Yên

Đọc truyện Tắt đèn của Ngô Tất Tố sau đó lại coi cuốn phim Nghêu sò ốc hến mới thấy là các QUAN của ta ngày xưa thật hết sức "bết", QUAN gì mà chẳng có một chút đạo đức nào, đã chuyên ăn bẩn (tức là ăn hối lộ) thì chớ, lại còn hèn hạ: Quan dưới hiến vợ cho quan trên để được thăng quan tiến chức, trong khi đó chính bản thân quan lại toan "chiếm đoạt" một người đàn bà đã có chồng trong giới nghèo hèn, thấp cổ bé miệng nhất (quan phủ và chị Dậu trong Tắt Đèn). Ấy thế mà chẳng phải cứ quan lớn mới ăn bẩn, mới ức hiếp dân đâu, mới có một tí quyền hành như: Phó lý, lý trưởng, chánh tổng... là đã có thể bóp cho người dân thấp cổ bé miệng đến lè lưỡi ra được rồi. Bởi vậy ca dao ta mới co câu:

Bên Trời

Xem kết quả: / 5
Bình thườngTuyệt vời 

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

..."Tôi đã nói rồi, anh có thể gởi tiền cho mẹ anh, nhưng với con Giang thì không. Ngày anh ra tù, chính nó là người cố gây sự hiềm khích giữa vợ chồng mình mà tôi nào phải người đàn bà trắc nết, hư thân. Mối hận đó suốt đời tôi không quên đâu."

Hoa vừa xếp mớ áo quần mang từ máy sấy lên vừa mè nheo chồng đang ngồi bên computer. Tuần trước, Trường nhận được thư của Mẹ báo cho chàng hay Giang bị bướu trong tử cung. Bác sĩ cho biết đây là loại bướu hiền nhưng tới giai đoạn phải giải phẫu để lớn quá sẽ nguy hiểm.

60 Năm Cuộc Đời

Xem kết quả: / 3
Bình thườngTuyệt vời 

Hưng Yên                             

Em ơi có bao nhiêu
60 năm cuộc đời
20 năm đầu
Sung sướng không bao lâu
20 năm sau
Sầu vương cao vời vợi
20 năm cuối là bao...
Y Vân

Tôi xin phép đươc mượn ít lời trong bản nhạc "60 Năm Cuộc Đời" của nhạc sĩ Y Vân để mở đầu cho bài viết này, chứ thực sự cho tới hôm nay - lúc ngồi viết bài này -  thì đời tôi đã dài hơn con số 60 tới 12 năm, và còn dài hơn bao nhiêu năm nữa thì chưa biết, vì tuy đã... lẩm cẩm lắm rồi nhưng tôi thấy mình vẫn còn ăn ngon ngủ được nên mới dám nói như thế.

Thân Phận (phần 2)

Xem kết quả: / 2
Bình thườngTuyệt vời 

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

(xem phần 1)

Hai ngày qua bé Ca-len không đến nông trường. Sáng nay, bé lại xuất hiện trong đám trẻ con dân tộc. Khuôn mặt u buồn của bé hôm nay lại càng buồn hơn. Cuối ngày, bé là người giao sản phẩm trễ nhất.

Phần công của em chỉ bằng một nửa của mấy ngày trước. Chương động lòng cho công em bằng lượng cà phê của bạn bè. Nó nhìn chàng rồi trịnh trọng:

- Cám ơn ông.

Thân Phận

Xem kết quả: / 4
Bình thườngTuyệt vời 

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

Mười năm khổ nhục trong tù, nay Chương được thả về nhưng bị cưỡng bức cư trú tại khu kinh tế mới Ðạm-Ri. Những tháng năm bị kiềm tỏa giữa núi rừng cheo leo, giờ được sải đôi chân tự do trên con đường dẫn về phố thị lòng Chương nghe phơi phới lạ thường!

Những bạn tù cùng trên đường về, người nào cũng nôn nao mong được gặp mặt người thân. Riêng Chương thì vô tư, chẳng bận tâm vì không còn ai để đoàn tụ. Chàng bây giờ sống một cuộc sống đơn độc của một kẻ không nhà.

Lưỡi Dao Cạo

Xem kết quả: / 3
Bình thườngTuyệt vời 

Trần Hồng Văn phóng tác

Hắn bước vào mà chẳng nói câu nào trong khi tôi đang liếc chiếc lưỡi dao cạo vào miếng da. Thoáng nhận ra hắn, tôi bắt đầu run nhưng hình như hắn chẳng lưu tâm gì đến tôi cả. Để dấu nỗi lo sợ, tôi chăm chú vào việc liếc con dao, lấy ngón tay cái để thử lưỡi dao rồi soi dưới ánh đèn. Cùng lúc đó, hắn treo chiếc dây lưng to lớn trên có gắn đầy đạn và khẩu súng lục lên chiếc giá rồi dùng chiếc mũ che lại. Nới lỏng chiếc cà vạt, hắn quay sang nói với tôi:

- Trời nóng nực quá. Cạo mặt dùm.

Tôi đoán có lẽ cả bốn ngày hắn chưa cạo mặt. Đúng là bốn ngày vừa rồi toán quân của hắn đi truy lùng biệt đội của chúng tôi. Mặt hắn bị mặt trời thiêu đốt đỏ ửng.

Ngọn Đồi Trầm Lặng

Xem kết quả: / 2
Bình thườngTuyệt vời 

Trần Hồng Văn phóng tác

Từ bất cứ hướng nào trong khoảng bán kính ba cây số người ta cũng nhìn thấy những đỉnh đồi hay xa hơn nữa là những rặng núi chập chùng. Chung quanh nhà máy cưa là một dãy nhà tập thể dành cho các nhân công và gia đình. Vì khí hậu ở đây là ôn đới nên kiến trúc của khu nhà tập thể này khác hẳn với các khu nhà tập thể khác trong nước, nó kéo dài và thấp, chung quanh là những miếng ván gỗ bìa còn mái là những tấm tôn. Nhà máy cưa là một nhà chứa gỗ, bốn bên bỏ ngỏ, trong đó có những đống gỗ cao hơn cả ngọn những cây mọc chung quanh. Từ nơi đây, những cột khói bốc lên, tiếng hơi nước, tiếng máy bào, tiếng xẻ cây. Khi công việc ngưng, tất cả trở về im lặng ngoại trừ đôi khi người ta nghe thấy tiếng chó sủa hay tiếng trẻ con chơi đùa.

Bên Lề Tiệc Cưới

Xem kết quả: / 2
Bình thườngTuyệt vời 

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

Anh bạn Thông là dân HO mang qua Mỹ một vợ và hai con để lại Việt Nam bốn đứa lớn đã có gia đình. Vợ chồng dành dụm tiền già gởi về tiếp tế cho đàn cháu tám đứa đói meo sống nheo nhóc, chui rúc dưới những mái nhà lá ọp ẹp vùng Long Khánh. Trước kia, Thông ghiền cà phê phin, thuốc điếu Capstan, vào tù chuyển sang hút thuốc lào. Qua Mỹ, anh nghe lời vợ khuyên bỏ luôn cà phê, thuốc lá, chắt chiu chút ít tiền còm trợ cấp, cứ ba tháng một lần mang ra công ty chuyển tiền HP.

Tôi Đi Xem Bói

Xem kết quả: / 9
Bình thườngTuyệt vời 

Hưng Yên

Mấy tháng trước, trong một lần nhậu nhẹt đã hơi xỉn xỉn, chúng tôi có khoe là đã từng đi xem bói, xin sâm và cầu cơ, lại còn hứa là sẽ kể hầu quý vị khi có dịp. Nói là “đã từng” cho nó oai, chứ thực ra mỗi thứ cũng chỉ có một lần thôi, với lại một lần cũng đủ quá rồi, chứ cần gì nhiều, phải không quý vị? Hôm nay dịp ấy đến rồi, vậy chúng tôi xin kể ra đây hầu quý vị, xem như trả nợ một lời đã hứa!

Theo thứ tự trước sau thì tôi được “coi tướng” trước nhất. Thuở ấy tôi mới chừng 9 – 10 tuổi, đang học lớp Ba hay lớp Nhì gì đó ở trường làng thì được một ông cụ là bạn vong niên với thầy tôi xem bói cho. Thú thực ngày còn nhỏ tôi học dốt lắm, thầy tôi cũng bảo thế! Học trước quên sau, nhưng những chuyện ấm ớ thì nhớ thật dai, chả thế mà cho tới hôm nay tôi vẫn còn nhớ như in cách ăn mặc, nét mặt và những điều ông cụ đã phán về tôi.

Trang 2 trong tổng số 4